TAXI "CHÚ ĐẠT VUI"

TAXI "CHÚ ĐẠT VUI" TAXI "CHÚ ĐẠT VUI" - TIẾT KIỆM - AN TOÀN - THÂN THIỆN - CHU ĐÁO

21/11/2025

Hello Bắc Giang!

13/11/2025

A… quân ta đã về

Nó tự hỏi, bà chẳng sinh ra nó, mà sao thương nó nhiều vậy?
Nó mỉm cười vui, vì nghĩ rằng mình đoán đúng ý bà, mà cũng hơi xấu hổ - bởi bà muốn nó thật lòng yêu thương con gái út của bà.

Cái ngày ấy, cũng lâu lắm rồi, vợ chồng nó - vợ chồng con gái út của bà còn lăn lê tìm giấc mơ thủ đô.
Cái thời mà chúng vừa học, vừa làm, vừa nuôi con bằng đồng lương cao đến mức người ta gọi là “hai tay vày lỗ miệng”.

Mỗi lần từ thủ đô giàu có, văn minh về trên chiếc Dream tàu cũ, mắt bà lại cười tươi đón chúng cùng câu hào hứng:

“A… quân ta đã về!”

Lúc nào cũng vậy.
Sau câu chào quen thuộc là hàng loạt câu hỏi dồn dập, hối hả như bước chân bà đi lấy lon bò húc:

“Có mệt không? Làm lon bò húc nhé?”

Bà đi nhanh lắm, vì chân bà chỉ mang dép khi rửa chân đi ngủ tối.
Cả nhà quây quần ăn cơm, nói chuyện vui vẻ.
Chỉ mình bà - vừa bốc miếng chả nem, vừa ăn, vừa nhìn xa xa, vừa trông hàng.

Quanh năm suốt tháng, chỉ sáng mồng Một Tết là bà không trông hàng.
Vợ nó bảo: “Cả chục năm rồi vẫn vậy.”

Bà bán hàng để gom được con sâu tiền - khi thì trăm, khi thì hai trăm nghìn - quấn lại như ngón tay út, buộc bằng cái chun, dấm dúi cho con gái út.
Bà ngồi đó, chờ ông rể quý, nắm tay dặn:

“Phải ăn uống cho cẩn thận, đừng sẻn so quá nhé.”

Bà biết tỏng - chúng nó còn gì mà sẻn so khi hết tháng.
Chẳng khi nào bà hỏi công việc, chắc sợ chúng mặc cảm.
---
Vài năm sau, bà vẫn nhìn xa xa, vẫn cầm tay rể quý, vẫn khen:

“Vợ chồng nó giỏi, vừa nuôi con, vừa học xong đại học.”

Chỉ có khen, không khác.

Nó còn nhớ rõ hình ảnh ấy: hai bàn chân trần dẫm vào nhau ngần ngại, rồi bà nói:

“Hai vợ chồng tìm mua mảnh đất đi. Có bao nhiêu rồi, mẹ và các anh chị cho mượn.”

Vậy là vợ chồng nó có mảnh đất cắm dùi 150 triệu, với sự quyết đoán của bà và sự giản đơn trong suy nghĩ cùng 15 triệu ít ỏi của chúng dành dụm.

Giấc mơ thủ đô nhạt dần.
Chúng trở về quê tìm việc, mang theo khoản nợ chưa biết ngày trả.
Bà vẫn vậy - nhìn xa xa, nắm tay và cười:

“A… quân ta đã về!”
---

Gần ba năm “quay đầu là bờ”.
Vợ nó đã có công việc ổn định, còn nó được đề bạt chức “ghê ghê” tại chi nhánh một tập đoàn lớn.

Bà vẫn cười, ánh mắt rạng rỡ hơn khi chúng chia khoản tiền mua đất thành nhiều khoản nhỏ trả lại cho bà.
Vậy mà bà vui lắm: “Cánh chúng nó cứng rồi.”

Ngày nó được cử đi nước ngoài, bà rơm rớm khóc.
Bà mừng cho nó, thương cho gái út.

Mỗi lần nó về phép, vợ chồng nó lại về quê.
Bà không còn bán hàng nữa, chỉ ngồi một chỗ, cười tươi:

“A… quân ta đã về!”

Bà ốm nặng sau một tháng nó đi lần đầu tiên.
Nắm tay, nhìn xa xa - có lẽ đó là biểu cảm duy nhất bà biết để yêu thương.

Bà mong chúng nó có nhà.
Bà dặn:

“Khi nào xây nhà, mẹ cho ấm chè.”

Một chút tự hào, một chút khoe khoang, thật nhiều an ủi…
Nó báo cho bà:

“Con được làm chức ghê ghê hơn nữa rồi, mẹ ạ. Con là cái đầu của cả chi nhánh tỉnh.”.....

Ngày về nước, nó muốn đưa bà lên thăm ngôi nhà mới.
Cái nhà to, đẹp - chắc cả chúng nó và bà đều vui.

Bà cười, bảo:

“Thôi, bố lên xem về kể mẹ nghe. Mắt mẹ giờ loà hẳn, có thấy gì đâu mà lên.”

Bà nhất định không đi, sợ phiền con.

Thỉnh thoảng, vợ chồng con cái nó về quê, bà vẫn nhắc thương.
Hình như chúng nói vậy để bà yên tâm.

Một ngày, nó mua xe đạp mới, đạp về thăm bà.
Bà chỉ nằm, không thể đi lại.

Bà hỏi:

“Có ai ở đây không con?”

Rồi bà lấy ra cái tất, bảo:

“Vợ chồng mày xây nhà, mẹ cho ấm chè. Mẹ chỉ có tám triệu thôi.”

Nó không thể từ chối, muốn bà vui.

Nó dốc tất ra, đếm cùng vợ con.
Đúng tám triệu, đồng nào cũng chuẩn.
Mũi nó cay cay… chắc trong đó có cả đồng tiền nó từng biếu bà.

---

Vợ chồng nó lại về quê thăm bà.
Mắt bà cười tươi:

“A… quân ta đã về.”

Qua làn khói hương, bà cười rạng rỡ - đã nhìn thấy nhà rể út thật rõ, thật đẹp.
Bà yên tâm, vì chúng không nói dối.
Giờ bà đã cưỡi mây, nhìn rõ hết.

Hôm nay giỗ bà, nó lại tranh đi đốt giấy tiền.
Thằng rể út tham lam, lúc nào cũng xin bà phù hộ nhiều tiền, để bà thôi lo cho vợ chồng nó.
Nó chắc là - bà sẽ cho hết.

Mẹ nghỉ đi…
Con sẽ bảo vệ con gái út mẹ suốt đời!

12/11/2025

THUỞ SÁNG TRONG

Trời đất ác gì mà ác lạ, cứ trêu chọc lũ trẻ bằng cách pha loãng chút hơi ấm mà chúng chia sẻ từ cái bếp lò bằng cóng bò sữa.

Những quả thông khô cũng chẳng vừa. Chúng cảm ơn lũ trẻ, làm mình có ích một lần cùng ngọn lửa tí tách, lúc ngụp xuống, lúc ngoi lên như thách thức.

Ở xứ biển nghèo này, chẳng gì cản nổi lũ trẻ trâu bày trò nghịch ngợm - khi chúng còn được sưởi bằng hơi ấm từ cái bếp lò quý giá.

Vài ba cái đầu chụm lại, xác xơ, lởm chởm hệt đám lá thông. Hạ đã qua vài tháng, mà Thu, Đông vẫn chưa kịp nhuộm đen hết cái hoe vàng.

Chia nhau mấy con tôm đồng, cá mương nhỏ nướng - thành quả của đợt bì bõm vừa rồi. Chúng rì rầm bàn trò chơi mới. Với chúng, đồ chơi là cả đất trời, mỗi mùa, mỗi thức.

Mùa Hạ về, bãi biển mênh mông nâng bước chạy theo quả bóng bưởi - cái sân bóng lạ kỳ chẳng có đường biên. Triều lên, chúng cưỡi trên con sóng trong bể bơi vô cực.

Sóng bạc ôm chúng, nựng nịu rồi chọc bằng cú quăng thật mạnh, chỉ để kiếm tiếng cười vang.

Ông bạn già bờ biển của chúng vậy mà tinh nghịch. Ông vần chúng mệt đến nỗi thi thoảng phải ngại ngùng thay quần buổi sớm.

Tinh nghịch là vậy, nhưng đừng tưởng chúng chỉ biết bày trò quậy phá. Trên cái bờ đê gầy, lộ ra những cái xương bằng đá hộc, chúng còn đố nhau:
- Chúng mày có biết tại sao lại có sóng biển không?

Câu trả lời thông thái nhất được chấp nhận là ông mặt trời đun sôi nước khi ông chui xuống biển ở tít xa ngoài đó.

Thu qua đi cũng là lúc những đám lửa từ đống lá khô và những bịch cát không còn bùng lên bụi mù mịt. Chúng tập đánh trận giả.

Chúng lẩn trốn nhau kỹ đến mức cả xóm mới tìm ra thằng lính ngủ quên trong hòm - hòm đạn pháo cũ được tận dụng để đựng đồ.

Cái Đông lội nước, ăn cá nướng ngược đời cũng qua. Chúng đón Xuân trên sân trượt băng dài từ nhà tới trường bằng đất thịt.

Không biết bao nhiêu cái roi vào đít vì ngày mai lấy quần áo đâu đi học. Vậy mà những cái bấm chân xuống bùn cho khỏi ngã vẫn làm chúng mỏi ghê. Và chúng… tiếp tục trượt.

Cái Xuân này làm chúng khoái hẳn, vì những con lợn trắng phau. Chúng đua nhau kiếm dây khoai, rau dại cho lợn ăn, mang đi cân. Con lợn chắc sẽ cho chúng cái quần hay cái áo mới.

Xuân, Hạ, Thu, Đông đến rồi đi, mang theo những ước mơ mà chúng bàn bạc với nhau, gửi vào trời đất.

Bốn mươi năm có lẻ, chúng chẳng gặp lại lần nào. Nhưng những ước mơ của chúng đều được đáp đền.

Cả năm đứa chúng nó đều thành đạt, theo nghĩa thật sự của một con người.

04/11/2025

MUÔN KIẾP NHÂN SINH

Những chiếc lá sấu dường như co lại, chen sát vào nhau để giữ ấm. Vài chiếc lá vàng không tìm được lẽ sống nên đã buông tay. Một số khác cố níu lấy thời gian, như thể còn chút hy vọng mong manh nào đó chưa kịp tan.

Hay thật, lá cũng như người. Cũng chen chúc tìm cho mình một chỗ ấm hơn, một nơi bấu víu trong cơn gió lạnh của đời. Nhưng cuối cùng, dẫu cố níu đến mấy, rồi cũng phải buông. Dù muốn hay không.

Người ta nói, vạn vật đều có linh hồn. Mỗi sự sống đều phải học — hoặc học lại — bài học mà nó chưa hoàn thiện, cho đến khi thành tựu, trong muôn vàn kiếp.

Có lẽ con người cũng vậy thôi nhỉ? Không thể nào biết được.

Đức Phật dạy: “Kiếp con người chỉ trong một hơi thở.” Quả thật là chân lý.

Ồ! Thì ra, muôn kiếp nhân sinh đâu phải kéo dài qua muôn ngàn vạn năm — mà chỉ gói gọn trong vỏn vẹn một đời người.

01/11/2025

Bên Dòng Amazon

Hắn ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Làn khói thuốc mỏng tang quẩn lại như mây.
Ánh sáng khó lọt qua, nhưng hắn vẫn ngước nhìn — như thể còn hy vọng tìm ra một hướng đi cho mình.

Hắn không ngốc.
Nhưng lại bị giam trong chính cách sống và cách làm việc của mình.

Gần mười năm hít thở cái không khí này, hắn hiểu rõ lắm:
Nếu chọn làm điều khiến lương tâm được thanh thản, thì cơ hội để còn ngồi trên chiếc ghế xoay kia là rất mong manh.

Thứ hắn đang tiếp quản lúc này — ở mọi mặt — chẳng khác gì một ngôi nhà không có cột.
Mọi thứ đứng được, chỉ nhờ thói quen và nỗi sợ.

Đã có lúc, gần năm năm xa xứ, hắn nghĩ đến chuyện quay lại.
Ý nghĩ ấy cứ dai dẳng mãi:
“Chỉ cần để yên thôi, cứ làm theo chỉ tiêu, cứ giữ an toàn cho cái ghế là được.”

Nhưng thật tội cho hắn.
Những thứ đổ nát kia đâu chịu nằm yên trong bóng tối của trách nhiệm.

Cộc… cộc… cộc.
Tiếng gõ cửa khiến hắn khựng lại ở ngã ba đường.

Cấp dưới báo:

– Elizabeth nghỉ ba ngày rồi, con cô ấy ốm.
– Còn có một cô gái người Venezuela muốn xin việc làm.

Định ậm ừ cho qua, nhưng hắn lại đáp nhanh:

– Tối nay đưa tôi đến thăm nhà Eliza. Còn xin việc thì thôi.

Hắn ngập ngừng, nói thêm như thể đang tự bào chữa với chính mình:
– Họ phải rời bỏ đất nước vì khủng hoảng… Tôi sợ họ mang hàng hoá đi mất, rồi chẳng biết tìm đâu.

Cánh cửa bất ngờ bật mở.
Cô gái xin việc bước vào, khi cô nhân viên kia vẫn chưa kịp rời đi.

Cô ngập ngừng:

– Mr…

Hắn ra hiệu mời cô ngồi, rồi bảo nhân viên ra ngoài.

– Mr… ông biết đấy, đất nước tôi… Tôi rất cần việc làm. Tôi có con, và tôi cần công việc.

– Tôi biết… nhưng…

Hắn dừng lại. Không nỡ nói ra lý do mà chính hắn cũng thấy hổ thẹn.

– Mr… tôi chẳng còn gì cả… Cho tôi việc làm, tôi sẽ cho ông những gì tôi có thể.

Hai cú đấm — một vào mặt, một vào ngực.
Hắn nghẹn lại.

Khuôn mặt cứng đờ, như bị đóng đá vì xúc phạm.
Nhưng rồi hắn nhớ đến mẹ, đến vợ, đến con gái nhỏ ở quê nhà.
Họ cũng là phụ nữ, như cô.

Và hắn tự hỏi:

“Đối với một con người, có gì quý hơn thân thể đây?”

Nỗi đau trên mặt hắn dần tan.
Hắn khẽ nói:

– Sáng mai, cô bắt đầu đi bán hàng cùng đội của Jose nhé.

Jose – thằng đệ cứng mà hắn mới nhận về dưới triều đại của mình.

Đến lúc này, cái bất cần trong cô gái cũng vỡ ra.
Nước mắt chan hoà, cô bật khóc — trong ánh mắt đang cười.

Hắn thở dài.
Nhẹ nhõm. Nhưng vẫn biết rõ mình đang đứng ở ngã ba đường.
---
Túi quà trên tay, hắn nhìn đồng hồ trong lúc chờ Raquel.
Xe chạy một hồi mới đến nơi Raquel gọi là “nhà” của Elizabeth.

Một căn nhà nhỏ, chênh vênh bên dòng Amazon — y như cái chi nhánh hắn đang gồng gánh.

Ở đây, lạ lắm.
Sao mà nhiều mẹ đơn thân đến thế. Hai đứa con, hai ông bố.
Cả ba con người ấy nhìn hắn với ánh mắt ngạc nhiên — như thể hôm nay, con sông Amazon đổi dòng.

Họ chẳng biết bảo hắn ngồi đâu.
Hắn chọn đại khúc gỗ trong sân. Mọi người cũng ngồi theo.

Không ai nói gì nhiều ngoài vài câu xã giao.
Chỉ có ánh mắt — thay lời.

Từ biệt nhau.
Cái bắt tay nắm chặt.
Cái thơm má thay cho lời chào.

Chiếc xe vừa vào khúc cua thứ nhất — hắn đã chọn được hướng đi cho mình.

Dựng lại những cái cột.
Thu dọn những thứ thừa.

Chiếc ghế xoay của hắn, nào có mát mẻ hơn khúc củi trong sân nhà Elizabeth.

Không cần là nhà tiên tri, hắn cũng biết:
Ngày của mình sẽ đến.

Thông điệp họ dành cho hắn, hắn nghe rõ:

“Nước muốn trong thì phải chảy.”

---

Máy bay cất cánh, dứt đứt hắn khỏi mảnh đất ấy.
Nhìn qua ô kính, hắn thầm từ biệt cánh rừng, con sông Amazon hùng vĩ mà lắm nhọc nhằn.

Hắn cười, chua chát, khi nhớ lại câu chuyện xưa:

“Người ta leo lên đỉnh Everest để vang danh một lần trong đời,
nhưng bỏ lại đồng đội đang hấp hối giữa hốc đá lạnh.
Buồn thay — họ chinh phục được ngọn núi cao,
mà đánh mất tình người ở lại phía sau.”

Với hắn, cuộc đời này chẳng có đúng hay sai tuyệt đối.
Chỉ có những sự lựa chọn.
---
Nhiều năm sau, hắn thôi không còn ghế, không còn văn phòng, không còn Amazon.
Giờ, hắn lái taxi.
Trên vô lăng, có khi hắn vẫn nhớ lại câu nói năm xưa:

“Nước muốn trong phải chảy.”

Nhưng giờ hắn hiểu —
Nước chỉ trong khi nó dám chảy qua bùn.
Và chỉ có dòng sông thật sự mới biết mình từng mang phù sa.

Address

Thai Binh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TAXI "CHÚ ĐẠT VUI" posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category